Review phim hoạt hình Rango

1 Votes
0
Đến với Rango. Đầu tiên. Nó bị ấn tượng bởi slogan độc đáo: “Sao phải lu mờ khi có thể tỏa sáng“ trong chiến dịch PR giới thiệu, dù rằng nó không nói hết được ý nghĩa của một bộ phim nhưng vẫn đạt được phần thu hút sự tò mò. Đại khái. Chỉ có tôi đi tiếp trong câu chuyện của tôi. Gắn kết với slogan nói trên trở thành hiệu ứng tác động đến người xem nhiều nhất. Đặc biệt giới trẻ. Khi chủ nghĩa “tôi” đang ngự trị.




Phim được xây dựng trên mô típ cũ. Bộ phim kể về cuộc phiêu lưu của anh chàng tắc kè hoa Rango (Johnny Depp) tới miền Tây hoang dã. Khô cằn. Đến với thị trấn Dirt với cái miệng “nổ” cùng vài trò tiểu xảo trở nên hữu dụng nơi này. Rango - Nhân vật như được xây dựng tính cách để dành cho đất diễn của Johny Depp bằng lời nói, đâu đó thấp thoảng của hình ảnh Cướp biển vùng Caribe.
Trở thành cảnh sát trưởng tại một thị trấn và rơi vào vụ án “mất nước”. Hoảng loạn. Lên đường đi tìm lại nguồn nước cho cư dân của thị trấn để rồi phát hiện ra những bí mật đàng sau. Cuối cùng. Gã ba hoa trở thành một người hùng thật sự sau khi đã tìm được lối đi trong chính câu chuyện của mình. Nội dung chưa thoát khỏi lối mòn của mô típ cũ. Đi tìm một kết thúc có hậu. Gắn kết nhiều bài học. Ôm đồm. Không thả nổi một kết thúc lưng lững như những bộ phim đương thời. Dẫu vậy. Hoạt hình mà. Triết lý nhiều quá để làm gì? Trẻ em để ở đâu?



Điểm thu hút chính của Rango. Làm sống lại thứ âm nhạc đã ngủ quên nhiều thập kỷ, tưởng chỉ còn man mác với những tâm hồn còn nồng nàn một tình yêu cháy bổng với miền viễn Tây. Một thời. Tiếng guitar đưa người ta về những dư âm khúc nhẹ nhàng, khúc mạnh mẽ dội thẳng vào con tim. Liên tục. Tình cảm của người hát khắt khoải với cảm xúc của người sáng tác. Cô đơn và hoang dã. Thân thiết và nồng nàn.
Sự kết hợp của nhạc điện tử và nhạc cụ. It’s a miracle. Hans Zimmer. Xứng đáng được nhận một cái gật nể phục kể từ Inception, The Dark Knight, Megamind hay Kungfu Panda và bây giờ là Rango. Sống động. Những vũ điệu Flamenco nghe như nhịp lại trên mặt sàn gỗ bởi các vũ công. Đưa nhưng âm thanh từ lâu, từ lâu rồi tưởng đâu rơi vào quên lãng. Với Sài Gòn. Chỉ còn lưu lại ở một Carmen buồn lây lất.



Nói gì nói. Dẫu có nhiều gượng ép trong lời thoại quá dài khi ôm đồm truyền tải nhiều thông điệp cùng một lúc trong một bộ phim giải trí.Vẫn là thank cho Gore Verbinski. Khi đã làm sống lại một miền viễn Tây từ lâu đã chìm sâu trong ký ức ngủ vùi. Quên thức.
Nguồn: yume.vn
Sâu Lười - 09.03.2011 | 682 lượt xem

Có 2 trả lời
Sắp xếp theo Thời gian Điểm
Phạm Hoài An 09.03.2011
0 vote   

nghe nói phim này xem chán lắm
Đăng nhập hoặc Đăng ký để bàn luận thêm


Sâu Lười 10.03.2011
0 vote   

Mô típ hình ảnh nhân vật mình cũng không khoái lắm! Nhưng cũng phải xem thử coi nó thế nào.
Đăng nhập hoặc Đăng ký để bàn luận thêm


Câu trả lời của bạn
Đăng nhập hoặc Đăng ký để trả lời.