Phim Up In The Air

1 Votes
1
Bộ phim kể về một người tên là Ryan Bingham, một người thành công, thông minh, thường xuyên sống cuộc đời mình trên không trung. Ryan là một dạng chuyên gia – còn chuyên gia gì thì bạn xem phim sẽ rõ. Quanh năm suốt tháng anh bay từ nơi này sang nơi khác, nước này sang nước khác… đi thẳng đến văn phòng làm việc, vô làm xong công việc, quay trở ra sân bay/hoặc chuyến nào trễ quá thì quay trở lại một khách sạn rồi hôm sau lên đường tiếp. Tất cả mọi dịch vụ anh dùng đều là cao cấp nhất, bay ghế hạng nhất cùng các em tiếp viên xinh đẹp quen biết anh (do đã bay quá nhiều), ở những khách sạn sang trọng (trong phim chỉ Ryan chỉ dùng mỗi Hilton)… Ông bay nhiều đến mức trở thành khách đặc biệt VIP của các dịch vụ mình sử dụng (check in ở phi trường, khách sạn…). Ngoài công việc chính như vậy Ryan cũng thường đi thuyết trình, nói chuyện về những phương châm sống. Đó là một hình mẫu mà từ trước đến nay tôi luôn phấn đấu để mình trở thành – một doanh nhân giỏi trong lĩnh vực của mình, luôn di chuyển khắp nơi, được xung quanh đánh giá cao…



Ryan có một phương châm sống rất độc lập đến mức biệt lập (về tình cảm – chứ đã là doanh nhân thì không thể không có mối quan hệ được), mọi thứ đền ngăn nắp vào khuôn khổ và đặc biệt là không lệ thuộc vào một mối quan hệ tình cảm nào đó với phụ nữ. Nhấn mạnh chỗ này, nghĩa là ổng không muốn có một mối quan hệ – chứ không phải ổng không quan hệ . Ryan có một người tình tên là Alex, cô này cũng là một thương gia mạnh mẽ, đủ thông minh, đủ sắc sảo để trò chuyện được với Ryan, gặp nhau trong những chuyến công tác, những buổi tối ở đại sảnh khách sạn, trò chuyện như tình nhân, về phòng xxx. Rồi hôm sau đường ai nấy đi, không có ai phải áy náy, không ai can thiệp vào cuộc sống, công việc riêng của ai…

Xong rồi đến một giai đoạn, qua một số biến chuyển, con người bất cần tình yêu như Ryan lại bắt đầu thấy là phương châm sống đó không đúng, anh bắt đầu cần tình yêu, sau khi có đủ danh vọng, anh bắt đầu chạy đi tìm người mình yêu. Và khi đó anh gặp phải những thất vọng về tình yêu, những suy nghĩ mà anh dự định chẳng còn cơ hội nữa.

Anh trở lại công việc, mọi việc lại như cũ theo ý anh, công việc lại cuốn anh đi theo guồng. Lại làm việc hết mình và lại cô độc. Trước đây anh có đặt ra cho mình một mục tiêu nhỏ để chinh phục, đó là đạt được mốc 10 triệu dặm bay – trên thế giới chỉ đếm trên đầu ngón tay những ai di chuyển được khoảng cách này, họ sẽ có đường điện thoại riêng trực tiếp đến hãng hàng không, tên của họ sẽ được khắc vào đâu đó trên máy bay. Sau mọi chuyện xảy ra, trong lúc ngồi suy tư về mối tình của mình trên máy bay, thì anh lại bất ngờ đạt được cái mục tiêu của mình. Bỗng anh thấy nó không còn ý nghĩa nữa.



Tui không kể chi tiết vì sẽ làm mất hay bộ phim cho những ai chưa xem, nhưng tổng quát lại tui rút ra 3 giai đoạn của Ryan như vậy. Và vô tình nó trùng với 3 giai đoạn trong suy nghĩ của tui, xem phim tui thấy bóng dáng mình trong nhân vật Ryan.

Một thời gian dài tui chỉ tập trung làm việc và phấn đấu để trở thành một người như Ryan: thành đạt, độc lập, không cần những mối quan hệ tình cảm. Còn nhớ hồi năm 2002 thì phải, có lần tui lên TTVN tranh luận về việc có cần hay không tình yêu, tui lên và chứng mình một loạt lý lẽ của mình là tình yêu là thứ nhãm nhí, và có nó chỉ làm ta vướng tay vướng chân không phát triển sự nghiệp được… và kết quả là tui bị một loạt người khác… chửi

Rồi tới lúc tui thay đổi suy nghĩ, có thể gọi là trưởng thành hơn, qua cái thời kỳ ngựa non háu đá, sống trên mây. Tui thấy gia đình quan trọng, tình yêu quan trọng. Tui yêu, sống trong tình yêu, hạnh phúc với tình yêu. Rồi phát triển dần, tui thấy thèm một gia đình, một mái ấm có vợ, có con… Thế là tui cày hùng hục để xây dựng cái mục tiêu đó. Cái đó giống với giai đoạn 2 của anh Ryan bên trên, khi ảnh dẫn cô Alex về quê tổ chức đám cưới cho em gái, dẫn cổ về ngôi trường ngày xưa ảnh học… Sống hạnh phúc chìm đắm trong tình yêu.

Rồi tui cũng gặp trục trặc và chuyển sang giai đoạn 3 giống bác Ryan, buồn, thất vọng về tình yêu. Quay trở lại với công việc, cày hùng hục. Hiểu hơn là tình yêu ngọt ngào thế nào và cũng làm ta đau thế nào. Và rồi dần dà, một cách tự nhiên tui thấy mình không cần tình yêu nữa, tui thấy nó chỉ đem lại buồn nhiều hơn là vui. Cũng giống như cái mục tiêu 10 triệu dặm của Ryan, tui cũng có những mục tiêu của mình ngày trước – và giờ tui quay lại để cố gắng theo đuổi nó, nhưng tui cũng sợ rồi mình sẽ giống anh, khi đạt được rồi lại thấy nó vô nghĩa. Vì giờ thì tui cảm nhận được cái sự chia sẻ nó cũng quan trọng như là cái việc đạt được.

YouTube




Gần 30 tuổi, cái tuổi chưa đủ “già đời” để nói thể nói hiểu về triết lý của cuộc sống, nhưng cũng chưa phải là quá nhỏ để còn những ước mơ bay bổng xa vời kiểu 20 đầy mơ ước. Cái tuổi mà theo đúng quy luật phát triển là đã bắt đầu thấy thèm một mái ấm gia đình, thế nhưng chẳng hiểu sao bây giờ tui lại quay trở lại cái hình mẫu Ryan ngày nào: một người thành đạt sống tự do, không cần tình yêu… Chả biết là tui không cần thiệt hay là đang AQ theo kiểu không có nên bảo không cần

Quay trở lại Up In The Air, phim kết thúc mở với cảnh một mình Ryan nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ máy bay và thì thầm:

“Tối nay hầu hết mọi người sẽ trở về nhà, nơi có những đứa trẻ reo hò cùng chú chó vẫy đuôi.
Vợ hiền sẽ hỏi về công việc ngày hôm đó của họ, và tối nay gia đình họ sẽ đầm ấm hạnh phúc.
Ngoài kia những ngôi sao đã xuất hiện,
Và trong những ánh sáng lấp lánh ấy, có một điểm sáng hơn đôi chút.
Đó là ánh sáng nhấp nháy của cánh máy bay mà tôi đang đi…”

Câu nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt, lại làm tôi cảm nhận được sự cô độc của Ryan, cách nhìn đời của anh cũng quay trở lại đơn giản, khô khan như xưa. Nhưng lần này cũng có lẽ là có chút gì đó thay đổi, giờ anh đã biết ai cũng cần tình yêu, nhưng tình yêu chỉ dành cho một số người, và không phải ai muốn cũng có…

Bài viết được copy từ http://blog.ngochieu.com
thienan - 24.03.2011 | 603 lượt xem

Có 2 trả lời
Sắp xếp theo Thời gian Điểm
Phạm Hoài An 25.03.2011
1 vote   

thành đạt đôi khi làm cho con người ngày càng xa cách và cô độc
Đăng nhập hoặc Đăng ký để bàn luận thêm


meo2812 25.03.2011
1 vote   

sau tất cả những tham vọng, hoài bão, mục đích của cuộc đời, những bon chen tính toán, vất vả với guồng quay, điều cuối cùng ai cũng muốn là có 1 gia đình nhỏ để trở về, có những vòng tay ôm quên hết muộn phiền, có những tiếng cười của con trẻ và cảm giác bình yên ấm áp.. nơi mà ta ko phải suy nghĩ lo toan, nơi mà ta thực sự mỉm cười vì mình cảm thấy hạnh phúc..
tại sao phải chờ đến lúc mình cảm thấy thực sự cô độc khi đạt được mục tiêu thì mới nhận ra mình đã bỏ qua những giây phút mình đã từng rất hạnh phúc, nhận ra mình đã để vuột mất người mình đã từng rất yêu..
Đăng nhập hoặc Đăng ký để bàn luận thêm


Câu trả lời của bạn
Đăng nhập hoặc Đăng ký để trả lời.