Review phim 127 Hours (127 Giờ Sinh Tử) - 1 trải nghiệm sống thú vị
2
Votes
1
Danny Boyle nói rằng đây là "bộ phim hành động về 1 người không thể cử động". Nghe có vẻ hài nhưng đúng là như vậy. Bộ phim là câu chuyện có thật về nhà leo núi Aron Ralston. Anh này vốn là 1 kỹ sư cơ khí ở Intel. Về sau anh xin nghỉ việc để tìm kiếm trải nghiệm sống mới bằng cách tham gia các hoạt động ngoài trời. Một hôm khi đang leo qua 1 hẻm núi ở Utah, một hòn đá lớn đã rơi đè lên cánh tay phải của Aron. Anh không thể rút tay ra được và 1 kẹt trong hẻm núi 5 ngày trong tình trạng chỉ còn 1 ít thức ăn và nước uống. Cuối cùng, anh phải tự cắt cánh tay bằng 1 con dao đa dụng để giải thoát cho chính mình.

Aron và cuốn tự truyện của anh
Tôi xem phim này đầu tiên là do tò mò vì Danny Boyle là đạo diễn phim "Triệu phú ổ chuột" - bộ phim đã đạt 8 giải Oscar năm 2008. Ông cũng nổi tiếng vì thích làm những bộ phim về những chủ đề xếp vào hạng "không thể quay phim được" (unfilmable topics). Nếu như "Triệu phú ổ chuột" là về 1 gameshow thì "127 giờ" là về 1 người bị kẹt tay vào đá - những kịch bản mà bất kỳ đạo diễn và nhà sản xuất nào cũng phải ngán ngẫm lắc đầu tháo lui. Thế nhưng quan điểm của Boyle - không có chủ đề nào không thể làm phim được - lần này vẫn phát huy tác dụng và 1 lần nữa khẳng định lại công thức đã giúp Hollywood thống thị màn bạc thế giới: "cốt truyện đơn giản, thể hiện sinh động". Tôi không ngạc nhiên khi bộ phim đã thu hút tôi từ đầu tới cuối. Trong điện ảnh, bạn chỉ có 5 giây để thu hút ánh nhìn của người khác trước khi họ chán và nhìn sang nơi khác, và Boyle đã không bỏ phí 1 giây nào.

Phim bắt đầu bằng 1 màn "lái xe điên" nghẹt thở ở vùng núi đá Utah
Bởi vì đây là 1 bộ phim thuộc dạng đã biết trước kết cục, đặc biệt đối với những ai đã đọc cuốn tự truyện "Between a Rock and a Hard Place" của Aron Ralston, thế nên mục tiêu của bộ phim là chú trọng vào quá trình 5 ngày mà Aron bị kẹt vào vách đá. Bộ phim cũng không phải mô tả Aron như 1 anh hùng, bởi vì bất kỳ ai trong chúng ta nếu rơi vào hoàn cảnh ấy thì chắc cũng sẽ làm như Aron vì bản năng sinh tồn trong con người là 1 bản năng rất mạnh mẽ. Xem phim để chúng ta thấy bản năng của chúng ta sẽ phản ứng như thế nào trước những hoàn cảnh khó khăn và qua đó chúng ta thêm yêu cuộc sống của mình. Phân cảnh quan trọng nhất của phim là đoạn Aron cắt cánh tay cũng được cố tình làm nhanh đi và camera không focus quá nhiều vào chi tiết để tránh khán giả bị ám ảnh vào cảnh máu me mà quên đi thông điệp chính của bộ phim. Tất cả chỉ diễn ra trong vòng 1 phút (trong khi thực tế Aron đã phải mất hơn 1 tiếng đồng hồ mới có thể cắt rời cánh tay).

Cánh tay từng giúp anh leo núi, giờ là 1 gánh nặng
Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta có những hành động ngu ngốc đẩy chúng ta vào những hoàn cảnh cũng .. ngu ngốc không kém. Chẳng hạn, có người bị bỏng nặng vì nửa đêm bật hộp quẹt để kiểm tra .. xăng trong xe còn hay không. Trong trường hợp của Aron, đó là khi anh đu người qua 1 tảng đá không lấy gì làm chắc chắn để nhảy xuống gờ đá bên dưới. Thình lình, thế giới của anh ta biến đổi khác hẳn: xung quanh đầy đá, có 1 khoảng trời nhỏ phía trên, có 1 con điều hâu bay qua bay lại, có 1 ít nước uống, 1 ít thức ăn, 1 máy quay camera, 1 con dao cùn, 1 vài dụng cụ.. Anh ta la lên kêu cứu, nhưng ai có thể nghe? Hai cô gái cắm trại đã đi xa rồi và không biết là anh ta đã mất tích. Chờ có người tình cờ đi ngang qua cứu lại càng xa vời. Anh ta phải tự cứu mình hoặc là chết.
Có 2 khía cạnh của Aron mà diễn viên James Franco đã thể hiện rất tốt: (1) anh ta là 1 nhà thám hiểm liều lĩnh, ngông cuồng, thích tạo cho mình cơ hội (2) anh ta là 1 người suy nghĩ theo logic và là người giỏi chịu đựng, có thể tự cắt cánh tay mình mà không ngất xỉu vì đau đớn. Tính cách thứ 1 dẫn anh ta đến rắc rối. Tính cách thứ 2 giúp anh ta thoát ra khỏi rắc rối.

Giải phẫu cánh tay với 1 con dao cùn thật không thể khủng khiếp hơn
Có những thứ tưởng chừng như vô dụng nhưng nó lại giúp cứu mạng ta. Con dao đa năng cùn trong phim là 1 ví dụ. Đầu phim, Aron chửi bới nó vì nó quá cùn không thể cắt được thịt: "không bao giờ mua thứ gì từ Trung Quốc". Khi kết thúc 24 giờ, anh ta đã định cắt đứt cánh tay vì thấy lúc đó bàn tay đã chết vì quá lâu không có máu lưu thông, có chờ người tới cứu thì cũng phải bỏ cánh tay mà thôi. Điều này chứng tỏ anh ta suy nghĩ rất theo logic. Lúc đó, anh ta còn rất khỏe và tỉnh táo. Anh ta lấy con dao và bắt đầu cắt tay. Tuy nhiên, anh ta sớm hoảng sợ vì con dao quá cùn, cứa 5,6 nhát mà vẫn không thể làm đứt da. Anh ta ý thức được là cắt tay bằng con dao này thì sẽ vô cùng đau đớn nên quyết định không cắt nữa mà chờ người đến cứu. Anh ta dùng dao để làm mòn tảng đá, hy vọng có thể rút tay ra. Điều này làm cho con dao đã cùn lại càng cùn hơn. Cuối phim, khi sắp ngất xỉu vì khát và kiệt sức, anh ta mới thấy rằng chỉ có con dao cùn này mới cứu được mình thôi. Nếu không có con dao đó, có thể anh ta đã chết.

Từ trái qua: đạo diễn Danny Boyle, diễn viên James Franco, và Aron Ralston
Trong trả lời phỏng vấn, Aron mô tả về việc cắt cánh tay như sau: "mặc dù bàn tay không còn cảm giác, vùng tiếp giáp giữa cánh tay và tảng đá vẫn còn cảm giác đau. Lúc cắt tay, thời gian đầu tôi thấy đau với từng nhát cắt, lúc sau không thấy đau nữa. Tôi thấy đau khi bẻ gẫy xương, cực kỳ đau khi cắt dây gân, còn cắt các bắp thịt thì không đau lắm. Tất nhiên là nó đau hơn 100 lần so với các vết thương khác mà trước kia tôi đã gặp"
Thành công của bộ phim phần lớn là nhờ tài diễn xuất chân thật của James Franco. Đối với loại phim như thế này, diễn viên chính tồi đồng nghĩa với tự sát. Phim chủ yếu chỉ có 1 diễn viên, 1 ngoại cảnh. Franco đã diễn tả rất thành công vẻ mệt mỏi, kiệt sức trên khuôn mặt, những cảm xúc lo lắng, sợ hãi, bất an v.v.. Phần lớn diễn viên khi quay 1 cảnh kéo dài như vậy, họ sẽ không có đủ kinh nghiệm để diễn quá 10 phút mà không bị lặp đi lặp lại các cảm xúc. Như vậy, khán giả sẽ chán ngay. Nhưng James Franco đã làm quá xuất sắc. Độc diễn gần 90 phút, anh đủ sức giữ khán giả ngồi lại đến phút cuối cùng.
Đạo diễn Danny Boyle đã rất tôn trọng nguyên tác của tự truyện "Between a Rock and a Hard Place". Từ ngoại hình diễn viên đến tất cả các sự kiện. Chúng ta hãy cùng so sánh.


Aron ngoài đời (trên) và trong phim (dưới)

Dây thun và dao đa năng dùng để cắt cánh tay, trông không khác gì trong phim

Vị trí cắt cánh tay của Aron
Sau tai nạn, Ralston vẫn tiếp tục leo núi một cách hiệu quả, trong số đó có chuyến thám hiểm vào năm 2008, anh leo lên lên ngọn núi Ojos del Salado ở Chi-lê, và ngọn Monte Pissis ở Argentina. Năm 2005, Ralston trở thành người đầu tiên trèo lên toàn bộ 53 đỉnh núi cao trên 14,000 feet (4200m), độc hành vào mùa đông, đó là kế hoạch này vốn được bắt đầu từ năm 1998, và được tiếp tục sau vụ tai nạn tại hẻm núi Blue John. Năm 2008, anh đã leo lên ngọn núi Denali và trượt ván từ đó xuống. Anh cũng dẫn một đoàn thám hiểm cùng với những người bạn của mình trên sông Colorado xuyên qua Hẻm núi lớn (Grand Canyon), và cũng đã lên đỉnh Kilimanjaro ở Tanzania. Anh đang có dự định leo tiếp lên đỉnh Everest trong thời gian tới, vì vậy năm 2010 đã không tham gia cùng nhà thám hiểm vùng cực Eric Larsen trong chuyến thám hiểm "Cứu lấy vùng cực".
Có người xem Aron là 1 anh hùng. Có người xem anh ta chỉ là kẻ ngu ngốc. Dưới đây là 1 bình luận của 1 khán giả theo tôi có vẻ là công bằng nhất:
"Tôi không nghĩ anh ta là 1 anh hùng theo cách có thể làm được 1 việc gì đó mà tôi không làm được. Tuy nhiên, anh ta anh hùng ở chỗ còn sống mà ra khỏi hẻm núi, trong khi tôi chưa chắc đã thành công được như vậy. Anh ta đã tạo ra 1 sai lầm tồi tệ. Và, cái cách mà anh ta giải quyết sai lầm đó mới làm cho anh ta trở thành anh hùng."
Một phim hay nên xem. My vote 8 of 10.
Trailer:
(Phạm Hoài An)

Aron và cuốn tự truyện của anh
Tôi xem phim này đầu tiên là do tò mò vì Danny Boyle là đạo diễn phim "Triệu phú ổ chuột" - bộ phim đã đạt 8 giải Oscar năm 2008. Ông cũng nổi tiếng vì thích làm những bộ phim về những chủ đề xếp vào hạng "không thể quay phim được" (unfilmable topics). Nếu như "Triệu phú ổ chuột" là về 1 gameshow thì "127 giờ" là về 1 người bị kẹt tay vào đá - những kịch bản mà bất kỳ đạo diễn và nhà sản xuất nào cũng phải ngán ngẫm lắc đầu tháo lui. Thế nhưng quan điểm của Boyle - không có chủ đề nào không thể làm phim được - lần này vẫn phát huy tác dụng và 1 lần nữa khẳng định lại công thức đã giúp Hollywood thống thị màn bạc thế giới: "cốt truyện đơn giản, thể hiện sinh động". Tôi không ngạc nhiên khi bộ phim đã thu hút tôi từ đầu tới cuối. Trong điện ảnh, bạn chỉ có 5 giây để thu hút ánh nhìn của người khác trước khi họ chán và nhìn sang nơi khác, và Boyle đã không bỏ phí 1 giây nào.

Phim bắt đầu bằng 1 màn "lái xe điên" nghẹt thở ở vùng núi đá Utah
Bởi vì đây là 1 bộ phim thuộc dạng đã biết trước kết cục, đặc biệt đối với những ai đã đọc cuốn tự truyện "Between a Rock and a Hard Place" của Aron Ralston, thế nên mục tiêu của bộ phim là chú trọng vào quá trình 5 ngày mà Aron bị kẹt vào vách đá. Bộ phim cũng không phải mô tả Aron như 1 anh hùng, bởi vì bất kỳ ai trong chúng ta nếu rơi vào hoàn cảnh ấy thì chắc cũng sẽ làm như Aron vì bản năng sinh tồn trong con người là 1 bản năng rất mạnh mẽ. Xem phim để chúng ta thấy bản năng của chúng ta sẽ phản ứng như thế nào trước những hoàn cảnh khó khăn và qua đó chúng ta thêm yêu cuộc sống của mình. Phân cảnh quan trọng nhất của phim là đoạn Aron cắt cánh tay cũng được cố tình làm nhanh đi và camera không focus quá nhiều vào chi tiết để tránh khán giả bị ám ảnh vào cảnh máu me mà quên đi thông điệp chính của bộ phim. Tất cả chỉ diễn ra trong vòng 1 phút (trong khi thực tế Aron đã phải mất hơn 1 tiếng đồng hồ mới có thể cắt rời cánh tay).

Cánh tay từng giúp anh leo núi, giờ là 1 gánh nặng
Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta có những hành động ngu ngốc đẩy chúng ta vào những hoàn cảnh cũng .. ngu ngốc không kém. Chẳng hạn, có người bị bỏng nặng vì nửa đêm bật hộp quẹt để kiểm tra .. xăng trong xe còn hay không. Trong trường hợp của Aron, đó là khi anh đu người qua 1 tảng đá không lấy gì làm chắc chắn để nhảy xuống gờ đá bên dưới. Thình lình, thế giới của anh ta biến đổi khác hẳn: xung quanh đầy đá, có 1 khoảng trời nhỏ phía trên, có 1 con điều hâu bay qua bay lại, có 1 ít nước uống, 1 ít thức ăn, 1 máy quay camera, 1 con dao cùn, 1 vài dụng cụ.. Anh ta la lên kêu cứu, nhưng ai có thể nghe? Hai cô gái cắm trại đã đi xa rồi và không biết là anh ta đã mất tích. Chờ có người tình cờ đi ngang qua cứu lại càng xa vời. Anh ta phải tự cứu mình hoặc là chết.
Có 2 khía cạnh của Aron mà diễn viên James Franco đã thể hiện rất tốt: (1) anh ta là 1 nhà thám hiểm liều lĩnh, ngông cuồng, thích tạo cho mình cơ hội (2) anh ta là 1 người suy nghĩ theo logic và là người giỏi chịu đựng, có thể tự cắt cánh tay mình mà không ngất xỉu vì đau đớn. Tính cách thứ 1 dẫn anh ta đến rắc rối. Tính cách thứ 2 giúp anh ta thoát ra khỏi rắc rối.

Giải phẫu cánh tay với 1 con dao cùn thật không thể khủng khiếp hơn
Có những thứ tưởng chừng như vô dụng nhưng nó lại giúp cứu mạng ta. Con dao đa năng cùn trong phim là 1 ví dụ. Đầu phim, Aron chửi bới nó vì nó quá cùn không thể cắt được thịt: "không bao giờ mua thứ gì từ Trung Quốc". Khi kết thúc 24 giờ, anh ta đã định cắt đứt cánh tay vì thấy lúc đó bàn tay đã chết vì quá lâu không có máu lưu thông, có chờ người tới cứu thì cũng phải bỏ cánh tay mà thôi. Điều này chứng tỏ anh ta suy nghĩ rất theo logic. Lúc đó, anh ta còn rất khỏe và tỉnh táo. Anh ta lấy con dao và bắt đầu cắt tay. Tuy nhiên, anh ta sớm hoảng sợ vì con dao quá cùn, cứa 5,6 nhát mà vẫn không thể làm đứt da. Anh ta ý thức được là cắt tay bằng con dao này thì sẽ vô cùng đau đớn nên quyết định không cắt nữa mà chờ người đến cứu. Anh ta dùng dao để làm mòn tảng đá, hy vọng có thể rút tay ra. Điều này làm cho con dao đã cùn lại càng cùn hơn. Cuối phim, khi sắp ngất xỉu vì khát và kiệt sức, anh ta mới thấy rằng chỉ có con dao cùn này mới cứu được mình thôi. Nếu không có con dao đó, có thể anh ta đã chết.

Từ trái qua: đạo diễn Danny Boyle, diễn viên James Franco, và Aron Ralston
Trong trả lời phỏng vấn, Aron mô tả về việc cắt cánh tay như sau: "mặc dù bàn tay không còn cảm giác, vùng tiếp giáp giữa cánh tay và tảng đá vẫn còn cảm giác đau. Lúc cắt tay, thời gian đầu tôi thấy đau với từng nhát cắt, lúc sau không thấy đau nữa. Tôi thấy đau khi bẻ gẫy xương, cực kỳ đau khi cắt dây gân, còn cắt các bắp thịt thì không đau lắm. Tất nhiên là nó đau hơn 100 lần so với các vết thương khác mà trước kia tôi đã gặp"
Thành công của bộ phim phần lớn là nhờ tài diễn xuất chân thật của James Franco. Đối với loại phim như thế này, diễn viên chính tồi đồng nghĩa với tự sát. Phim chủ yếu chỉ có 1 diễn viên, 1 ngoại cảnh. Franco đã diễn tả rất thành công vẻ mệt mỏi, kiệt sức trên khuôn mặt, những cảm xúc lo lắng, sợ hãi, bất an v.v.. Phần lớn diễn viên khi quay 1 cảnh kéo dài như vậy, họ sẽ không có đủ kinh nghiệm để diễn quá 10 phút mà không bị lặp đi lặp lại các cảm xúc. Như vậy, khán giả sẽ chán ngay. Nhưng James Franco đã làm quá xuất sắc. Độc diễn gần 90 phút, anh đủ sức giữ khán giả ngồi lại đến phút cuối cùng.
Đạo diễn Danny Boyle đã rất tôn trọng nguyên tác của tự truyện "Between a Rock and a Hard Place". Từ ngoại hình diễn viên đến tất cả các sự kiện. Chúng ta hãy cùng so sánh.


Aron ngoài đời (trên) và trong phim (dưới)

Dây thun và dao đa năng dùng để cắt cánh tay, trông không khác gì trong phim

Vị trí cắt cánh tay của Aron
Sau tai nạn, Ralston vẫn tiếp tục leo núi một cách hiệu quả, trong số đó có chuyến thám hiểm vào năm 2008, anh leo lên lên ngọn núi Ojos del Salado ở Chi-lê, và ngọn Monte Pissis ở Argentina. Năm 2005, Ralston trở thành người đầu tiên trèo lên toàn bộ 53 đỉnh núi cao trên 14,000 feet (4200m), độc hành vào mùa đông, đó là kế hoạch này vốn được bắt đầu từ năm 1998, và được tiếp tục sau vụ tai nạn tại hẻm núi Blue John. Năm 2008, anh đã leo lên ngọn núi Denali và trượt ván từ đó xuống. Anh cũng dẫn một đoàn thám hiểm cùng với những người bạn của mình trên sông Colorado xuyên qua Hẻm núi lớn (Grand Canyon), và cũng đã lên đỉnh Kilimanjaro ở Tanzania. Anh đang có dự định leo tiếp lên đỉnh Everest trong thời gian tới, vì vậy năm 2010 đã không tham gia cùng nhà thám hiểm vùng cực Eric Larsen trong chuyến thám hiểm "Cứu lấy vùng cực".
Có người xem Aron là 1 anh hùng. Có người xem anh ta chỉ là kẻ ngu ngốc. Dưới đây là 1 bình luận của 1 khán giả theo tôi có vẻ là công bằng nhất:
"Tôi không nghĩ anh ta là 1 anh hùng theo cách có thể làm được 1 việc gì đó mà tôi không làm được. Tuy nhiên, anh ta anh hùng ở chỗ còn sống mà ra khỏi hẻm núi, trong khi tôi chưa chắc đã thành công được như vậy. Anh ta đã tạo ra 1 sai lầm tồi tệ. Và, cái cách mà anh ta giải quyết sai lầm đó mới làm cho anh ta trở thành anh hùng."
Một phim hay nên xem. My vote 8 of 10.
Trailer:
YouTube
(Phạm Hoài An)
Có 6 trả lời
Sâu Lười
27.03.2011
0 vote
Mô tả của An có lẻ đã phản ảnh được toàn bộ nội dung của phim: một ý chí sinh tồn có tính toán. Sẽ xem thử!
Đăng nhập hoặc Đăng ký để bàn luận thêm
xem phim để ta thêm yêu cuộc sống và không nản chí trước 1 số khó khăn gặp phải hàng ngày
@Sau Luoi: phần cuối có giải đáp nè
Sau tai nạn, Ralston vẫn tiếp tục leo núi một cách hiệu quả, trong số đó có chuyến thám hiểm vào năm 2008, anh leo lên lên ngọn núi Ojos del Salado ở Chi-lê, và ngọn Monte Pissis ở Argentina. Năm 2005, Ralston trở thành người đầu tiên trèo lên toàn bộ 53 đỉnh núi cao trên 14,000 feet (4200m), độc hành vào mùa đông, đó là kế hoạch này vốn được bắt đầu từ năm 1998, và được tiếp tục sau vụ tai nạn tại hẻm núi Blue John. Năm 2008, anh đã leo lên ngọn núi Denali và trượt ván từ đó xuống. Anh cũng dẫn một đoàn thám hiểm cùng với những người bạn của mình trên sông Colorado xuyên qua Hẻm núi lớn (Grand Canyon), và cũng đã lên đỉnh Kilimanjaro ở Tanzania. Anh đang có dự định leo tiếp lên đỉnh Everest trong thời gian tới, vì vậy năm 2010 đã không tham gia cùng nhà thám hiểm vùng cực Eric Larsen trong chuyến thám hiểm "Cứu lấy vùng cực".
Tuy nhiên, sau này Aron luôn có 1 thói quen mà ngày xưa không có, còn thói quen đó là gì thì bạn xem phim sẽ biết
Sau tai nạn, Ralston vẫn tiếp tục leo núi một cách hiệu quả, trong số đó có chuyến thám hiểm vào năm 2008, anh leo lên lên ngọn núi Ojos del Salado ở Chi-lê, và ngọn Monte Pissis ở Argentina. Năm 2005, Ralston trở thành người đầu tiên trèo lên toàn bộ 53 đỉnh núi cao trên 14,000 feet (4200m), độc hành vào mùa đông, đó là kế hoạch này vốn được bắt đầu từ năm 1998, và được tiếp tục sau vụ tai nạn tại hẻm núi Blue John. Năm 2008, anh đã leo lên ngọn núi Denali và trượt ván từ đó xuống. Anh cũng dẫn một đoàn thám hiểm cùng với những người bạn của mình trên sông Colorado xuyên qua Hẻm núi lớn (Grand Canyon), và cũng đã lên đỉnh Kilimanjaro ở Tanzania. Anh đang có dự định leo tiếp lên đỉnh Everest trong thời gian tới, vì vậy năm 2010 đã không tham gia cùng nhà thám hiểm vùng cực Eric Larsen trong chuyến thám hiểm "Cứu lấy vùng cực".
Tuy nhiên, sau này Aron luôn có 1 thói quen mà ngày xưa không có, còn thói quen đó là gì thì bạn xem phim sẽ biết
phần rùng rợn khi cắt cánh tay là âm thanh chứ không phải hình ảnh, chủ yếu do người xem tự sợ là chính. Mà phần này làm rất nhanh, chỉ 1 phút. Nói chung là nhanh, gọn, lẹ làng
