Phim hoạt hình Up
1
Votes
1
Up là bộ phim hoạt hình 3D của Mĩ được sản xuất bởi Pixar Animation Studios và Walt Disney Pictures phát hành ngày 29 tháng 5 năm 2009. Dài 96 phút, Up tiêu tốn 175 triệu $ nhưng thu về tới 731 triệu $ toàn cầu, trở thành phim ăn khách thứ nhì của Pixar sau Finding Nemo (864 triệu $) và cũng là một trong số những phim “bom tấn” của điện ảnh thế giới năm 2009. Bộ phim được đánh giá cao với 98% bài phê bình tích cực từ trang web đánh giá phim Rotten Tomatoes; nhận giải “Golden Tomato” cho phim/phim hoạt hình được đánh giá cao nhất năm 2009 từ trang web này. Up là một trong hai phim 3D đầu tiên (cùng với Avatar), phim hoạt hình thứ hai sau Beauty and the Beast và là phim hoạt hình đầu tiên từ khi có giải Oscar cho “Phim hoạt hình xuất sắc nhất” được đề cử giải “Phim hay nhất”. Mới đây, bộ phim đã giành giải Quả Cầu Vàng 2010 và Oscar 2010 cho “Phim hoạt hình xuất sắc nhất”. Up cũng là phim hoạt hình hay 3D đầu tiên mở màn cho liên hoan phim Cannes 2009.

Bộ phim bắt đầu với nhân vật Carl Fredricksen - một cậu bé nhút nhát, trầm lắng - đã thần tượng nhà thám hiểm Charles F. Muntz từ lâu. Ngày nọ, Carl bắt gặp và nhanh chóng làm bạn với cô bé “tomboy” Ellie, cũng là fan của Muntz. Ellie khoe với Carl ước mơ cháy bỏng muốn di chuyển ngôi nhà đang sống tới vách đá phía trên thác nước Thiên Đường ở Nam Mĩ, không quên năn nỉ và ép Carl hứa giúp cô bé. Lớn lên, hai người lấy nhau thật và sống đến già tại ngôi nhà họ gặp nhau lần đầu luôn. Không thể có con, Carl và Ellie quyết định tiết kiệm tiền hiện thực hóa giấc mơ thần tiên ấp ủ thưở nào. Thật không may, khó khăn tài chính liên tục cản trở, rồi khi đã đủ tiền thì Ellie đột ngột qua đời, để lại Carl – giờ là một ông già buồn bã và khó tính. Và trong lúc thành phố giải phóng mặt bằng ép Carl phải rời đi; ông chợt nảy ra ý định dùng hơn 10.000 quả bóng bay đã tích lũy trong suốt cuộc đời làm nghề của mình để “up” ngôi nhà lên, thực hiện ước mơ của người vợ quá cố. Tuy nhiên, một thành viên bất đắc dĩ, một kẻ “đi lậu vé”, một nhà thám hiểm tuổi nhỏ tự xưng - Russell - đã bị Carl bắt gặp, sau khi cố gắng đạt chiếc huy hiệu “Giúp đỡ người già” còn thiếu từ ông. Giờ đây, 2 nhân vật tưởng chừng liên•quan•chết•liền: một ông lão “káu kỉnh” và một cậu bé láu lỉnh cùng tham gia chuyến hành trình tới xứ sở hoang vắng ẩn chứa khung cảnh thiên nhiên kì vĩ chưa được khám phá và gặp gỡ cả những nhân vật kì quặc ở nơi đây...

Giống như 9 siêu phẩm hấp dẫn trước đó của Pixar, Up bắt đầu với cảnh giới thiệu nhân vật, sau đó ngay lập tức nhân vật chính tạo ra kịch tích cho câu chuyện, các nhân vật buộc phải vùng vẫy tìm cách “sửa chữa”. Khốn nỗi, càng sửa, càng hỏng, càng hỏng, càng sửa, càng bí… cho đến khi nhân vật phải tự mình nhận thức đúng đắn vấn đề mới giải quyết nổi. Và như bất kì câu chuyện cổ tích gắn mác Disney nào, Up kết thúc có hậu. Nhưng để đến được kết cục muôn thưở đó, các nhân vật phải trải qua biết bao nhiêu sóng gió, cám dỗ và sự nản chí luôn thường trực. Không cần đi đâu xa, chính người bạn đời, bạn bè và gia đình lại là những người luôn ở bên và cuối cùng giúp bạn vượt qua khó khăn. Luôn luôn là như vậy. […] Pixar ít khi để nhân vật hát, mà mỗi nhân vật chính thường có nhạc nền dành riêng cho từng phân cảnh. Diễn viên lồng tiếng cũng hiếm khi “hạng A” hay có tài chọc cười lố bịch, họ được Pixar gợi mở toàn tập trong việc làm chủ nhân vật mình lồng tiếng hay chính xác hơn: “để nhân vật của mình nói”. Phải công nhận đề tài của Up không mới nhưng dưới bàn tay “phù thủy” có tiếng của Pixar, khán giả như được sống cùng, nghĩ cùng, hành động cùng các nhân vật. Đi kèm theo là cách kể chuyện tự nhiên, các tình huống dí dỏm xen lẫn hành động khiến khán giả vừa hồi hộp thót tim nhưng cũng có thể mỉm cười sảng thoải. Cho dù cười ít hay cười nhiều, cười, rồi sau đó suy ngẫm và ngộ ra những điều đơn giản mà thực lí thú. Up thực sự là một tác phẩm nghệ thuật đúng nghĩa và xuất sắc, pha trộn nhiều thể loại và mạch cảm xúc, đậm đặc chất giải trí, nhưng vẫn giữ được cái hồn, cái nhân văn mà đạo diễn muốn truyền tải. Một lần nữa, chân lí của Pixar lại được khẳng định: nội dung luôn quan trọng hơn tiền bạc - đúng là Pixar có thể tốn tiền nhưng họ thực sự quan tâm tới sản phẩm họ làm ra.

Bộ phim nhắn nhủ chúng ta một điều nhỏ bé nhưng không dễ dàng thực hiện: Cho dù có viển vông tới mức nào, đừng bao giờ từ bỏ ước mơ! Carl đã mất cả đời mình để thực hiện một ước mơ mà đối với nhiều người cho rằng “viển vông”. Hãy ước vọng, hãy dành sức lực và tâm huyết để thực hiện ước mơ đó bởi không có gì là không thể. Nhưng khi đã thực hiện xong ước nguyện của người vợ quá cố, Carl chợt nhận ra điều mà bấy lâu nay ông bỏ quên: Việc thực hiện ước mơ thậm chí còn không quan trọng bằng việc sống và trải nghiệm, cảm nhận những hạnh•phúc•nhỏ•bé xung quanh ta. Bời thế hãy yêu quý những người thân thuộc với bạn, trân trọng khi họ vẫn còn ở bên. Bạn sẽ không cảm thấy mình may mắn thế nào khi được biết họ cho tới khi họ hoặc rời bỏ hoặc ra đi.


Bộ phim bắt đầu với nhân vật Carl Fredricksen - một cậu bé nhút nhát, trầm lắng - đã thần tượng nhà thám hiểm Charles F. Muntz từ lâu. Ngày nọ, Carl bắt gặp và nhanh chóng làm bạn với cô bé “tomboy” Ellie, cũng là fan của Muntz. Ellie khoe với Carl ước mơ cháy bỏng muốn di chuyển ngôi nhà đang sống tới vách đá phía trên thác nước Thiên Đường ở Nam Mĩ, không quên năn nỉ và ép Carl hứa giúp cô bé. Lớn lên, hai người lấy nhau thật và sống đến già tại ngôi nhà họ gặp nhau lần đầu luôn. Không thể có con, Carl và Ellie quyết định tiết kiệm tiền hiện thực hóa giấc mơ thần tiên ấp ủ thưở nào. Thật không may, khó khăn tài chính liên tục cản trở, rồi khi đã đủ tiền thì Ellie đột ngột qua đời, để lại Carl – giờ là một ông già buồn bã và khó tính. Và trong lúc thành phố giải phóng mặt bằng ép Carl phải rời đi; ông chợt nảy ra ý định dùng hơn 10.000 quả bóng bay đã tích lũy trong suốt cuộc đời làm nghề của mình để “up” ngôi nhà lên, thực hiện ước mơ của người vợ quá cố. Tuy nhiên, một thành viên bất đắc dĩ, một kẻ “đi lậu vé”, một nhà thám hiểm tuổi nhỏ tự xưng - Russell - đã bị Carl bắt gặp, sau khi cố gắng đạt chiếc huy hiệu “Giúp đỡ người già” còn thiếu từ ông. Giờ đây, 2 nhân vật tưởng chừng liên•quan•chết•liền: một ông lão “káu kỉnh” và một cậu bé láu lỉnh cùng tham gia chuyến hành trình tới xứ sở hoang vắng ẩn chứa khung cảnh thiên nhiên kì vĩ chưa được khám phá và gặp gỡ cả những nhân vật kì quặc ở nơi đây...

Giống như 9 siêu phẩm hấp dẫn trước đó của Pixar, Up bắt đầu với cảnh giới thiệu nhân vật, sau đó ngay lập tức nhân vật chính tạo ra kịch tích cho câu chuyện, các nhân vật buộc phải vùng vẫy tìm cách “sửa chữa”. Khốn nỗi, càng sửa, càng hỏng, càng hỏng, càng sửa, càng bí… cho đến khi nhân vật phải tự mình nhận thức đúng đắn vấn đề mới giải quyết nổi. Và như bất kì câu chuyện cổ tích gắn mác Disney nào, Up kết thúc có hậu. Nhưng để đến được kết cục muôn thưở đó, các nhân vật phải trải qua biết bao nhiêu sóng gió, cám dỗ và sự nản chí luôn thường trực. Không cần đi đâu xa, chính người bạn đời, bạn bè và gia đình lại là những người luôn ở bên và cuối cùng giúp bạn vượt qua khó khăn. Luôn luôn là như vậy. […] Pixar ít khi để nhân vật hát, mà mỗi nhân vật chính thường có nhạc nền dành riêng cho từng phân cảnh. Diễn viên lồng tiếng cũng hiếm khi “hạng A” hay có tài chọc cười lố bịch, họ được Pixar gợi mở toàn tập trong việc làm chủ nhân vật mình lồng tiếng hay chính xác hơn: “để nhân vật của mình nói”. Phải công nhận đề tài của Up không mới nhưng dưới bàn tay “phù thủy” có tiếng của Pixar, khán giả như được sống cùng, nghĩ cùng, hành động cùng các nhân vật. Đi kèm theo là cách kể chuyện tự nhiên, các tình huống dí dỏm xen lẫn hành động khiến khán giả vừa hồi hộp thót tim nhưng cũng có thể mỉm cười sảng thoải. Cho dù cười ít hay cười nhiều, cười, rồi sau đó suy ngẫm và ngộ ra những điều đơn giản mà thực lí thú. Up thực sự là một tác phẩm nghệ thuật đúng nghĩa và xuất sắc, pha trộn nhiều thể loại và mạch cảm xúc, đậm đặc chất giải trí, nhưng vẫn giữ được cái hồn, cái nhân văn mà đạo diễn muốn truyền tải. Một lần nữa, chân lí của Pixar lại được khẳng định: nội dung luôn quan trọng hơn tiền bạc - đúng là Pixar có thể tốn tiền nhưng họ thực sự quan tâm tới sản phẩm họ làm ra.

Bộ phim nhắn nhủ chúng ta một điều nhỏ bé nhưng không dễ dàng thực hiện: Cho dù có viển vông tới mức nào, đừng bao giờ từ bỏ ước mơ! Carl đã mất cả đời mình để thực hiện một ước mơ mà đối với nhiều người cho rằng “viển vông”. Hãy ước vọng, hãy dành sức lực và tâm huyết để thực hiện ước mơ đó bởi không có gì là không thể. Nhưng khi đã thực hiện xong ước nguyện của người vợ quá cố, Carl chợt nhận ra điều mà bấy lâu nay ông bỏ quên: Việc thực hiện ước mơ thậm chí còn không quan trọng bằng việc sống và trải nghiệm, cảm nhận những hạnh•phúc•nhỏ•bé xung quanh ta. Bời thế hãy yêu quý những người thân thuộc với bạn, trân trọng khi họ vẫn còn ở bên. Bạn sẽ không cảm thấy mình may mắn thế nào khi được biết họ cho tới khi họ hoặc rời bỏ hoặc ra đi.

Trích từ blog: thinhin_of_you
Có 1 trả lời
Phạm Hoài An
28.03.2011
0 vote
thanks Sâu Lười đã chia sẽ 1 bộ phim hoạt hình đậm chất nhân văn. Nếu bạn là fan của Wall-E thì bạn nên xem phim này. My vote 10 of 10
1 Bàn luận
Mình đã coi phim này tới lần thứ 4, vẫn thấy hay! Hình như có cái gì đó mà vẫn chưa hiểu hết hoặc khó diễn tả bằng lời được.
Sâu Lười
- 29.03.2011
Đăng nhập hoặc Đăng ký để bàn luận thêm
