Café Cóc?!?
2
Votes
0
Không biết ở đâu chứ ở Đà Lạt dường như ra café cóc ngồi không chỉ bàn dzề film ảnh, mà dường như là rất ít khi bàn dzề chiện film ảnh...
Hơn mười năm nhà bán café (cũng thuộc dạng cóc), ban đầu ly café đen giá 1000đ/ly, café sữa thêm 500đ, tui được nghe đủ thứ chuyện trên đời, chuyện thời sự trên báo cũng có, mà chuyện báo chí chả bao giờ quan tâm, hoặc không đủ điều kiện để quan tâm cũng có tuốt.
Cái quy trình 'bàn lựng' ở café nhà tui lúc nào cũng là:
_ Gợi chuyện
_ Nói về những thứ mà ai cũng biết
_ Thêm dzô vài thứ mà ít ai biết
_ Gợi ra nhiều thứ mà chả ai nghĩ tới, hoặc là nghĩ mà hổng dám nói
_ Cuối cùng là cười hà hà tâm đắc với nhau
Tui tiếp xúc chủ yếu với cánh thợ hình, nếu nói văn vẻ thì là nhiếp ảnh gia, nói chung chung là vậy chứ thực ra còn chia ra thành nhiều bands nữa, dzí dzụ như nhóm hay hút cần xa thì chơi dzới nhau, nhóm nhậu thì chơi dzới nhau... nhưng hễ ngồi dzô bàn cờ tướng hay xoè là không có phân biệt, bởi vì mạnh ai nấy thủ, láo là xử không phân biệt, he he.
Lại bàn dzề chủ đề trong quán café cóc, phải công nhận là đa dạng, nhưng mộc mạc, và rất là 'đời sống hàng ngày', dzí dzụ như 'Hum qua thằng đó bị cái chai toét đầu vì cái tội lào cào nói xấu dzợ tao, mà lại nói đúng nữa, đáng đời nó!', rồi 'Nếu chụp góc này mài phải chỉnh dzầy nè, dzầy nè', rồi 'Hư hở? Lên đường XYZ, gặp thằng WTF kêu nó sửa cho'...
Đó là café cóc nhà tui. Tiếc là sau này không ai nối nghiệp, với lại mấy chả hút thuốc gúm wá (bà già bị ho lao luôn), nên ông già quyết định dẹp quán, cho người ta thuê mặt bằng mở shop. Nếu ai lên Đà Lạt, tới mấy điểm du lịch, gặp mấy anh nhiếp ảnh gia hỏi Café Chiều Tím là ai cũng biết hết ớ.
Vài dòng tâm sự, nhân tiện nhớ về cái quán mà tui chạy ra chạy dzô, ngồi coi wính cờ hít khói thuốc cũng xém bị ho lao, vừa hít vừa nghe đủ thứ chiện trên đời...
Café cóc nhà tui là dzị.
Hơn mười năm nhà bán café (cũng thuộc dạng cóc), ban đầu ly café đen giá 1000đ/ly, café sữa thêm 500đ, tui được nghe đủ thứ chuyện trên đời, chuyện thời sự trên báo cũng có, mà chuyện báo chí chả bao giờ quan tâm, hoặc không đủ điều kiện để quan tâm cũng có tuốt.
Cái quy trình 'bàn lựng' ở café nhà tui lúc nào cũng là:
_ Gợi chuyện
_ Nói về những thứ mà ai cũng biết
_ Thêm dzô vài thứ mà ít ai biết
_ Gợi ra nhiều thứ mà chả ai nghĩ tới, hoặc là nghĩ mà hổng dám nói
_ Cuối cùng là cười hà hà tâm đắc với nhau
Tui tiếp xúc chủ yếu với cánh thợ hình, nếu nói văn vẻ thì là nhiếp ảnh gia, nói chung chung là vậy chứ thực ra còn chia ra thành nhiều bands nữa, dzí dzụ như nhóm hay hút cần xa thì chơi dzới nhau, nhóm nhậu thì chơi dzới nhau... nhưng hễ ngồi dzô bàn cờ tướng hay xoè là không có phân biệt, bởi vì mạnh ai nấy thủ, láo là xử không phân biệt, he he.
Lại bàn dzề chủ đề trong quán café cóc, phải công nhận là đa dạng, nhưng mộc mạc, và rất là 'đời sống hàng ngày', dzí dzụ như 'Hum qua thằng đó bị cái chai toét đầu vì cái tội lào cào nói xấu dzợ tao, mà lại nói đúng nữa, đáng đời nó!', rồi 'Nếu chụp góc này mài phải chỉnh dzầy nè, dzầy nè', rồi 'Hư hở? Lên đường XYZ, gặp thằng WTF kêu nó sửa cho'...
Đó là café cóc nhà tui. Tiếc là sau này không ai nối nghiệp, với lại mấy chả hút thuốc gúm wá (bà già bị ho lao luôn), nên ông già quyết định dẹp quán, cho người ta thuê mặt bằng mở shop. Nếu ai lên Đà Lạt, tới mấy điểm du lịch, gặp mấy anh nhiếp ảnh gia hỏi Café Chiều Tím là ai cũng biết hết ớ.
Vài dòng tâm sự, nhân tiện nhớ về cái quán mà tui chạy ra chạy dzô, ngồi coi wính cờ hít khói thuốc cũng xém bị ho lao, vừa hít vừa nghe đủ thứ chiện trên đời...
Café cóc nhà tui là dzị.
Có 4 trả lời
có lẽ cái tên miền làm cho nhầm, hihi, cứ xem nó là cafewifimaylanh.com là được

CafeCoc như bây giờ thì không có sự thân thiện, bình dân và mộc mạc như trong suy nghĩ của mọi người, bài viết không nhiều vì phải đầu tư nhiều công sức trong đó, về lâu về dài, khi bài viết đủ nhiều, nó mới phát huy tác dụng, và rất kén user.