Truyện Hang NGU CÔNG
1
Votes
1
Tề Hoàn công đi săn, đuổi theo con hươu. Hươu sợ quá chạy vào một cái hang. Thấy một ông lão gần đấy, bèn hỏi:
- “Hang này tên gọi là gì?”
- “Bẩm, đấy là hang Ngu Công”.
- “Tại sao lại có cái tên lạ thế? Ta xem ngươi đâu phải là kẻ ngu!”
- “Thưa, tại tiểu dân đây mới có cái tên ấy đấy. Nguyên tôi có 1 con bò cái đẻ được một con. Khi bò con lớn, tôi đem ra chợ bán và mua 1 con ngựa con đem về nuôi chung với con bò cái, chờ lớn để kéo xe. Một hôm có người đến nói lý: “Bò không đẻ ra ngựa được!” rồi bắt ngựa đem đi. Tôi sợ họ gây chuyện, đành chịu mất, chớ biết kêu vào ai?! Từ đó mọi người cho tôi là ngu và gọi cái hang gần chổ tôi ở là hang Ngu Công.
Buổi thiết triều hôm sau, Tề Hoàn công thuật lại chuyện này cho quan Tướng quốc là Quản Trọng nghe, Quản Trọng bèn tâu:
- “Đó là cái ngu của Quản Di Ngô (tức Quản Trọng) này. Nếu được minh quân như vua Nghiêu, Tể tướng như Cao Dao thì làm gì mà có kẻ dám ngỗ ngược chiếm đoạt ngang nhiên như thế được. Ngu Công chịu mất ngựa chắc biết rõ hình pháp nước ta không ra gì, chẳng phân xử nổi. Xin bệ hạ kịp thời chỉnh đốn các chính sách, hình luật lại.”
Khổng Phu tử nghe chuyện này, bảo rằng:
“Hãy ghi lại việc này. Tề Hoàn công là một minh quân, Quản Trọng là hiền thần, lương đống nhà Tề. Tuy đã là bậc tài giỏi nổi tiếng mà còn nhận biết mình là ngu dại, biết nhận cái sai về phần mình. Tốt lắm thay!”
LÊ KHẮC HOÀNG MINH (sưu tầm)
